Bé gái 16 tuổi đi làm thuê nuôi 3 em: ‘Cùng lúc em phải làm chị, làm cha và làm mẹ của các em
Sau khi nhận được sự giúp đỡ từ mạnh thường quân, cô bé 16 tuổi đi làm thuê nuôi 3 em nhỏ nuôi hy vọng một ngày được đi học trở lại, được học nghề để có công việc ổn định nuôi sống bản thân và chăm lo cho các em.
Không còn tiếng gọi “ba”, cũng vắng bóng vòng tay của mẹ, 4 chị em Hà Thị Mỹ Hương (16 tuổi, trú tại xã Tân Hội, tỉnh Lâm Đồng) đã phải học cách tự lớn lên trong những tháng ngày thiếu vắng chỗ dựa. Thế nhưng, giữa nghịch cảnh tưởng chừng bế tắc ấy, tình người vẫn kịp thời thắp lên những tia hy vọng, giúp các em có thêm động lực để tiếp tục bám víu vào cuộc sống.
Giữa những ngày khó khăn nhất, mái nhà nhỏ của 4 chị em đã dần ấm lên nhờ sự chung tay của cộng đồng và các mạnh thường quân. Từ chỗ trống trải, thiếu thốn đủ bề, căn nhà nay đã có thêm những vật dụng thiết yếu, phần nào giúp các em vơi đi nhọc nhằn, chông chênh.
Ở tuổi 16 – cái tuổi lẽ ra vẫn còn vô tư với trường lớp thì Mỹ Hương lại sớm trở thành trụ cột của gia đình. Em vừa làm chị, vừa thay mẹ chăm sóc các em nhỏ. Từng bữa cơm, giấc ngủ, cho đến những lúc em nhỏ ốm đau, tất cả đều do Hương gánh vác. Sự trưởng thành trước tuổi ấy khiến nhiều người không khỏi xót xa, nhưng cũng đầy cảm phục trước nghị lực và tình yêu thương em dành cho gia đình.
Em thấy mình vừa phải làm chị, vừa phải làm cha, làm mẹ, phải là chỗ dựa cho các em
Kể về khoảng thời gian khó khăn vừa qua, với giọng chậm rãi, cô bé 16 tuổi cho biết mỗi khi các em nhỏ đau ốm, em chỉ biết xoay xở trong khả năng của mình. “Lúc mấy em bệnh, nếu trong nhà còn thuốc thì em cho mấy em uống. Nhưng em cũng phải hỏi xem các em bị gì. May là em còn mấy dì ở gần, em thường qua hỏi, rồi các dì cũng sang xem và cho thuốc giúp. Nhiều khi em còn không biết em bị bệnh gì luôn”, Hương nghẹn ngào nói.
Sau khi ba qua đời vì tai nạn giao thông và mẹ cũng bỏ đi, em Hà Thị Mỹ Hương phải một mình lo cho các em
Em thừa nhận, bản thân còn quá nhỏ để hiểu hết về bệnh tật, thậm chí nhiều khi chính mình ốm cũng không biết rõ bị bệnh gì.
Nhắc về biến cố gia đình, Hương cho biết bố em đã qua đời cách đây 3 năm do tai nạn giao thông khi đang đi làm. Sau đó, mẹ em từng ở lại cùng các con, gồng gánh nuôi 4 chị em thêm khoảng một năm. “Sau khi ba mất thì em cũng còn có mẹ. Mẹ ở cùng em được 1 năm thì… rồi mẹ em có lúc đi, lúc về. Từ khoảng 29 Tết mẹ có về một lần, rồi sau đó không về nữa. 4 chị em nương tựa nhau mà sống. Dần dần em cũng thấy quen vì ít nhất bên cạnh em vẫn còn dì còn chú, còn ông còn bà”, em kể.
Chia sẻ thêm về cuộc sống mưu sinh để lo toan cho 3 đứa em nhỏ, Mỹ Hương nói, “Em đi làm nông cho người ta, người ta trồng gì thì mình thu đó, được khoảng 150.000 đồng một ngày. Nếu chỉ lo ăn uống cho mấy chị em thì chừng đó cũng tạm đủ. Còn những khoản sinh hoạt khác thì cũng may có người hỗ trợ nên tụi em vẫn cố gắng trang trải được.”
Một khi các em ốm sốt, cô bé lại chạy sang nhờ các dì rồi tự tay cho em uống thuốc, chăm sóc
Buổi tối sau một ngày làm việc kiếm sống, bà Nguyễn Thị Như Thủy (dì của Hương) lại tranh thủ sang nhà để phụ giúp các cháu. Bà Thủy cho biết, “Nhà có một đứa học lớp 6, một đứa học lớp 3. Hàng ngày, Hương phải đưa em nhỏ nhất đi gửi ở nhà trẻ rồi mới đi làm. Làm tới khoảng 4 giờ chiều thì về lo cơm nước, lo cho mấy em. Còn tôi đi làm thì về sớm hồi nào thì qua hồi đó thôi.”
“Chỉ mong có một cái nghề để tự nuôi sống bản thân và lo các em”
Mới chỉ 16 tuổi nhưng hoàn cảnh đã khiến Hương trưởng thành sớm hơn các bạn đồng trang lứa. Em hiểu rõ trách nhiệm của một người chị cả: “Nhiều lúc em thấy mình vừa phải làm chị, vừa phải làm cha, làm mẹ, phải là chỗ dựa cho các em. Nhưng mấy em cũng thương em lắm. Mỗi lần thấy em buồn hay khóc, tụi nó lại ôm em, dỗ ‘Thôi chị hai đừng khóc nữa’.”
Trong khi bạn bè cùng trang lứa ngày ngày cắp sách đến trường, Hương vẫn nuôi một ước mơ rất giản dị. “Em cũng từng nghĩ, nếu sau này có tiền thì sẽ đi học lại. Nếu mà học hết cấp 2 em không học nổi nữa thì em xin mọi người cho đi học nghề.
Em chỉ mong sau này học được một cái nghề bình thường thôi, như làm tóc hay trang điểm. Em cũng không dám nghĩ gì cao xa, chỉ cần có cái nghề để tự nuôi sống bản thân và lo cho mấy em là được.
Nhiều lúc mấy em của em cũng nói học khó quá, muốn nghỉ để đi làm như em. Nhưng em luôn bảo phải ráng học, chứ đi làm sớm như em thì không có tương lai.”
Cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng điều may mắn nhất với 4 chị em có lẽ là vẫn còn những người thân luôn kề bên. “Trong nhà em bây giờ, có lẽ quý nhất là tình thương của mấy dì. Chứ tụi em cũng không có gì nhiều, chỉ biết nương tựa vào nhau và vào sự giúp đỡ của mọi người…”, Mỹ Hương xúc động nói.
Nụ cười hiếm hoi của cô bé 16 tuổi khi nhắc đến những tấm lòng đã dang tay với chị em mình.
Giữa lúc cuộc sống dần ổn định hơn nhờ sự giúp đỡ từ cộng đồng, cô bé 16 tuổi không giấu được sự xúc động khi nhắc đến những tấm lòng đã dang tay với chị em mình.
“Em thật sự rất biết ơn các mạnh thường quân và những người đã quan tâm tới chị em em. Em không ngờ là tụi em lại nhận được nhiều sự giúp đỡ và yêu thương đến vậy. Trước giờ tụi em sống ở đây cũng khó khăn, không có điều kiện gì, nên chưa bao giờ dám nghĩ sẽ có nhiều người biết đến và giúp đỡ như vậy…”, Mỹ Hương nói.
Nguồn: https://kenh14.vn/chanh-long-truoc-hanh-trinh-cua-be-gai-16-tuoi-di-lam-thue-nuoi-3-em-o-lam-dong-chi-uoc-co-mot-nghe-binh-thuong-du-nuoi-song-ban-than-va-cac-em-215260331122005968.chn



